Glenn Gould
Nghệ sĩ piano Canada, đặc biệt hóa với Bach, nổi bật nhờ phong cách chơi không pedal, ngón khô ráo và tư duy phân tích cấu trúc.
Glenn Gould là gì?
Glenn Gould (1932–1982) là một nghệ sĩ dương cầm người Canada, được coi là một trong những pianist vĩ đại nhất thế kỷ 20. Ông đặc biệt nổi tiếng với cách diễn giải các tác phẩm của Johann Sebastian Bach, nhờ vào phong cách chơi không dùng pedal, ngón đàn khô ráo, rõ ràng và tư duy phân tích cấu trúc âm nhạc sâu sắc. Gould từ bỏ biểu diễn trực tiếp từ năm 1964 để tập trung hoàn toàn vào thu âm, nơi ông có thể kiểm soát từng chi tiết âm thanh theo ý muốn.
Tại sao quan trọng?
Glenn Gould đóng vai trò then chốt trong việc đưa âm nhạc của Bach – vốn thường được chơi trên harpsichord – vào thế giới piano hiện đại. Trước thời của ông, nhiều nghệ sĩ cho rằng piano không phù hợp để diễn tấu Bach vì thiếu sự minh bạch về giọng điệu (voice clarity). Tuy nhiên, Gould đã chứng minh điều ngược lại: bằng kỹ thuật ngón độc đáo, ông tách biệt rõ ràng từng dòng giai điệu, tái tạo được tính đa âm (polyphony) đặc trưng của Bach mà không cần đến pedal vang (sustain pedal).
Ông cũng là người tiên phong trong việc coi phòng thu như một công cụ sáng tạo, chứ không chỉ là phương tiện ghi lại buổi biểu diễn. Quan điểm này đã ảnh hưởng sâu rộng đến cách các nghệ sĩ hiện đại tiếp cận thu âm.
Cách hoạt động / Chi tiết
Phong cách chơi của Glenn Gould dựa trên ba nguyên tắc kỹ thuật chính:
- Không sử dụng pedal vang: Ông gần như không bao giờ nhấn pedal sustain khi chơi Bach, nhằm giữ âm thanh trong trẻo và tránh làm mờ ranh giới giữa các giọng.
- Kỹ thuật ngón “khô”: Mỗi nốt được chạm rõ ràng, dứt khoát, với thời gian nhấn phím ngắn và lực kiểm soát chính xác. Điều này giúp từng dòng giai điệu (melodic line) nổi bật riêng biệt.
- Di chuyển ghế rất thấp: Gould ngồi ở vị trí thấp hơn bình thường, giúp cổ tay và ngón tay linh hoạt hơn trong việc kiểm soát lực đánh và tốc độ.
Ông cũng thường lẩm nhẩm hoặc hát theo khi chơi – một thói quen gây tranh cãi nhưng phản ánh mức độ đắm chìm vào âm nhạc. Âm thanh này đôi khi xuất hiện trong bản thu, như trong bản Goldberg Variations năm 1955.
Hướng dẫn thực hiện / Cách sử dụng
Nếu bạn muốn học hỏi phong cách của Glenn Gould – đặc biệt khi tiếp cận Bach – hãy thực hiện theo các bước sau:
- Luyện ngón không pedal: Chọn một đoạn fugue đơn giản (ví dụ: Fugue số 1 C major, BWV 846). Tập từng tay riêng, đảm bảo mỗi nốt đều rõ ràng, không nối dài bằng pedal.
- Tập phân tích cấu trúc: Xác định từng giọng (soprano, alto, tenor, bass) trong bản nhạc. Dùng bút màu đánh dấu để hình dung luồng âm thanh.
- Kiểm soát lực ngón: Tập luyện với metronome ở tốc độ chậm, nhấn phím dứt khoát nhưng không nặng. Mục tiêu là âm thanh “nói” được, chứ không “gầm”.
- Ngồi thấp: Điều chỉnh ghế sao cho khuỷu tay hơi thấp hơn mặt phím. Điều này giúp cổ tay linh hoạt và giảm căng cơ.
- Thu âm và nghe lại: Như Gould, hãy ghi âm bài tập và phân tích: các giọng có tách biệt không? Có chỗ nào bị “dính” do nhấn phím quá lâu?
Lỗi thường gặp
- Lạm dụng pedal khi chơi Bach: Nhiều người dùng pedal để “làm mềm” âm thanh, nhưng điều này phá vỡ tính đa âm. Khắc phục: Tập không pedal hoàn toàn trong ít nhất 2 tuần để rèn kỹ năng ngón.
- Chơi quá nhanh: Gould nổi tiếng với tốc độ, nhưng ông luôn kiểm soát tuyệt đối từng nốt. Chơi nhanh mà mờ tiếng là sai lầm. Khắc phục: Tăng tempo chỉ khi từng giọng đều rõ ở tốc độ chậm.
- Bỏ qua phân tích: Chỉ học theo cảm xúc mà không hiểu cấu trúc sẽ khiến bản nhạc mất chiều sâu. Khắc phục: Dành 30% thời gian luyện tập để đọc và phân tích bản nhạc trước khi chơi.
Ví dụ thực tế
Bản thu Goldberg Variations (BWV 988) của Glenn Gould là minh chứng tiêu biểu cho phong cách của ông. Ông thu âm tác phẩm này hai lần: lần đầu năm 1955 (khi mới 22 tuổi) và lần cuối năm 1981 (chỉ một năm trước khi qua đời). Hai phiên bản thể hiện sự tiến hóa trong tư duy âm nhạc – từ năng lượng bùng nổ đến sự trầm tư, nội tâm – nhưng đều giữ nguyên nguyên tắc kỹ thuật: không pedal, ngón rõ, cấu trúc minh bạch.
Một ví dụ khác là bản The Well-Tempered Clavier, quyển I và II. Trong đó, Gould xử lý từng prelude và fugue như một kiến trúc âm thanh, với từng lớp giai điệu được “xây” lên một cách logic và có chủ đích.
| Đặc điểm | Phong cách truyền thống (thế kỷ 19–đầu 20) | Phong cách Glenn Gould |
|---|---|---|
| Sử dụng pedal | Thường xuyên, để tạo âm vang | Gần như không dùng |
| Xử lý giọng (voices) | Ưu tiên giai điệu chính, các giọng phụ mờ | Tất cả giọng đều rõ ràng, cân bằng |
| Mục tiêu diễn giải | Biểu cảm, lãng mạn | Phân tích, kiến trúc âm nhạc |
| Không gian biểu diễn | Hòa nhạc trực tiếp | Phòng thu âm |
Câu hỏi thường gặp
Tại sao Glenn Gould không biểu diễn trực tiếp sau năm 1964?
Ông cho rằng buổi hòa nhạc trực tiếp mang tính “cạnh tranh” và “phi nghệ thuật”, trong khi phòng thu cho phép ông kiểm soát mọi yếu tố âm thanh, từ mic đến biên tập. Ông muốn khán giả nghe đúng phiên bản hoàn hảo nhất, chứ không phải một màn trình diễn “tức thời”.
Glenn Gould có chỉ chơi Bach không?
Không. Mặc dù nổi tiếng nhất với Bach, ông cũng thu âm các tác phẩm của Beethoven, Brahms, Schoenberg, và thậm chí cả nhạc jazz. Tuy nhiên, ông thường tránh các nhà soạn nhạc lãng mạn như Chopin hoặc Liszt, vì cho rằng phong cách của họ không phù hợp với triết lý âm nhạc của ông.
Có nên bắt chước cách ngồi thấp như Glenn Gould?
Tùy trường hợp. Tư thế ngồi thấp giúp Gould kiểm soát ngón tốt hơn, nhưng không phù hợp với mọi người. Nếu bạn cảm thấy cổ tay bị gò hoặc đau vai, hãy điều chỉnh ghế cao hơn. Mục tiêu là thoải mái và kiểm soát – không phải sao chép máy móc.