Piano Acoustic

String Inharmonicity Coefficient

Thông số đo mức độ lệch tần số của các hài so với lý thuyết do độ cứng và đường kính dây, ảnh hưởng đến tuning stretch.

1 lượt xem Cập nhật: 11/06/2026

String Inharmonicity Coefficient là gì?

String Inharmonicity Coefficient (hệ số bất hài hòa dây) là một thông số vật lý mô tả mức độ lệch tần số của các hài (overtones) so với bội số nguyên lý tưởng của tần số cơ bản trên dây đàn piano. Trong điều kiện lý tưởng (dây mềm, không có độ cứng), các hài sẽ xuất hiện ở đúng tần số 2f, 3f, 4f… (với f là tần số cơ bản). Tuy nhiên, do dây đàn piano làm từ thép, có độ cứng và đường kính đáng kể, các hài thực tế luôn cao hơn giá trị lý thuyết — hiện tượng này gọi là bất hài hòa (inharmonicity).

Hệ số bất hài hòa thường được ký hiệu là B, và được tính theo công thức vật lý:

B = (π³ × E × d⁴) / (128 × T × l⁴)

Trong đó:

  • E: mô-đun đàn hồi của vật liệu dây (Young’s modulus, ~200 GPa cho thép)
  • d: đường kính dây (mét)
  • T: lực căng dây (Newton)
  • l: chiều dài rung động hiệu dụng của dây (mét)

Giá trị B càng lớn, mức độ bất hài hòa càng cao — đặc biệt rõ ở các nốt trầm và cực trầm.

Tại sao quan trọng?

Hệ số bất hài hòa là yếu tố then chốt quyết định cách tuning stretch (kéo giãn cao độ) được áp dụng khi lên dây piano. Nếu bỏ qua bất hài hòa, các quãng như quãng 5 hoặc quãng 8 sẽ nghe “rối” hoặc “phách” do xung đột giữa các hài thực tế.

Ví dụ: Khi lên dây chuẩn A4 = 440 Hz, nếu không kéo giãn, nốt A5 (quãng 8 trên) sẽ bị lệch pha với hài bậc 2 của A4 — vì hài bậc 2 của A4 thực tế cao hơn 880 Hz do bất hài hòa. Do đó, thợ lên dây phải nâng nhẹ A5 lên trên 880 Hz để hài hòa với A4. Quá trình này lặp lại ở cả vùng trầm (kéo thấp hơn lý thuyết) và vùng cao (kéo cao hơn), tạo thành “đường cong kéo giãn” đặc trưng của mỗi cây đàn.

Không có hệ số B chính xác, việc lên dây sẽ thiếu tự nhiên, mất độ trong trẻo và cân bằng âm sắc.

Cách hoạt động / Chi tiết

Bất hài hòa xuất phát từ độ cứng uốn (bending stiffness) của dây thép. Khác với dây lý tưởng (chỉ chịu lực kéo), dây thật còn chống lại sự uốn cong khi dao động. Điều này làm tăng tần số dao động, đặc biệt ở các mode bậc cao.

Tần số thực tế của hài bậc n được tính gần đúng bởi:

fₙ ≈ n × f₀ × √(1 + B × n²)

với f₀ là tần số cơ bản lý thuyết.

Do B tỷ lệ nghịch với l⁴ và thuận với d⁴, nên:

  • Dây ngắn → B lớn → bất hài hòa mạnh (thường ở vùng trầm)
  • Dây dày → B lớn → bất hài hòa mạnh
  • Dây căng hơn → B giảm nhẹ

Vì vậy, các piano upright nhỏ thường có bất hài hòa cao hơn grand piano cùng tầm giá do dây ngắn hơn.

Hướng dẫn thực hiện / Cách sử dụng

Thợ lên dây chuyên nghiệp và phần mềm tuning hiện đại (như Verituner, Tunelab, PianoMeter) đều dựa vào hệ số B để tính toán đường cong kéo giãn phù hợp. Quy trình cơ bản:

  1. Đo tần số thực tế của ít nhất 3–5 hài đầu tiên trên vài nốt mẫu (thường chọn F3–A4).
  2. Tính B cho từng dây/nốt từ dữ liệu đo được.
  3. Nội suy B cho toàn bộ bàn phím (vì B thay đổi theo vị trí).
  4. Tính toán tần số mục tiêu cho mọi nốt sao cho các quãng 8, 12, 15… hài hòa về mặt hài.
  5. Lên dây theo tần số đã hiệu chỉnh, không theo thang đều thuần túy.

Lưu ý: Không cần tính B thủ công — phần mềm sẽ tự xử lý nếu bạn cung cấp đủ dữ liệu đo. Tuy nhiên, hiểu bản chất giúp bạn kiểm tra kết quả và điều chỉnh khi cần.

Lỗi thường gặp

  • Lỗi 1: Áp dụng tuning đều (equal temperament) mà không kéo giãn
    Triệu chứng: Đàn nghe “phẳng”, quãng 8 cao bị “hở”, thiếu độ sáng.
    Khắc phục: Luôn đo bất hài hòa và áp dụng stretch phù hợp.
  • Lỗi 2: Dùng cùng một đường cong stretch cho mọi cây đàn
    Triệu chứng: Đàn nhỏ (upright) nghe gắt ở vùng cao; grand lớn nghe “ụp” ở trầm.
    Khắc phục: Mỗi cây đàn có hệ số B riêng — phải đo riêng.
  • Lỗi 3: Đo sai hài do nhiễu hoặc kỹ thuật mic kém
    Triệu chứng: Phần mềm tính B sai → stretch lệch toàn bộ.
    Khắc phục: Dùng mic chất lượng, phòng yên tĩnh, gõ phím đủ mạnh nhưng không gây tiếng gõ.

Ví dụ thực tế

Dưới đây là bảng so sánh hệ số B điển hình trên các vùng của một grand piano cỡ trung (180 cm):

Vị trí nốt Tần số cơ bản (Hz) Hệ số B (xấp xỉ) Ghi chú
A0 (trầm nhất) 27.5 0.0015 – 0.003 Bất hài hòa rất cao
A1 55 0.0006 – 0.0012
A2 110 0.0002 – 0.0004
A3 220 0.00005 – 0.0001 Vùng ổn định
A4 440 0.00001 – 0.00003 Ít bất hài hòa
A6 1760 0.00002 – 0.00005 B tăng nhẹ do dây mỏng, ngắn

Lưu ý: Giá trị B thay đổi tùy theo thiết kế đàn, hãng sản xuất và tuổi đời dây. Bảng trên chỉ mang tính minh họa xu hướng.

Câu hỏi thường gặp

Hệ số B có thể thay đổi theo thời gian không?

Có. Khi dây đàn bị oxi hóa, mài mòn hoặc mất độ đàn hồi do tuổi thọ, mô-đun E có thể thay đổi nhẹ, dẫn đến B thay đổi. Tuy nhiên, ảnh hưởng này thường nhỏ — yếu tố chính vẫn là thiết kế ban đầu.

Có cần đo B cho từng dây không?

Không bắt buộc. Trên thực tế, người ta thường đo B tại các nốt đại diện (ví dụ mỗi quãng 5), rồi nội suy cho các dây còn lại. Với dây unison (3 dây/nốt), chỉ cần đo một dây là đủ.

Piano kỹ thuật số có cần quan tâm đến B không?

Có — nếu muốn mô phỏng âm thanh piano thật. Nhiều mẫu piano kỹ cao cấp (như Roland V-Piano, Yamaha CFX) tích hợp mô hình bất hài hòa để tái tạo stretch tự nhiên. Nếu không, âm thanh sẽ nghe “máy móc” và thiếu chiều sâu.